Loading... Please wait...

Nhận Tin Khuyến Mãi


Tư thế đứng của sư phụ Diệp Vấn

Posted on 1st Oct 2016 @ 10:35 AM

Tư thế đứng của sư phụ Diệp Vấn

Trong Vĩnh Xuân Quyền có một câu nói, đó là: “Thủ Lưu Trung“, câu này có nghĩa là hai tay đặt ở trước ngực, một tay trên, một tay dưới, một tay quyền, một tay chưởng. Và ở đây luôn hình thành một tâm điểm ngay chính giữa cơ thể của bạn để phòng ngự hay để phản công. Khi bạn tấn công thì cũng sẽ xuất phát từ điểm chính giữa đó mà đi.
Một điều rõ ràng nữa, đó là dọc trên cơ thể bạn luôn có những điểm yếu cần được bảo vệ nên “Thủ Lưu Trung” là một câu khẩu quyết hàng đầu mà bạn nên nhớ.

Mọi đòn tấn công cường mãnh và mau lẹ bạn đều có thể làm tan biến, làm trật ra ngoài cơ thể của bạn. Khi đó thế phòng thủ của bạn sẽ bao quát toàn bộ cơ thể, còn đòn tấn công của đối phương thì sẽ nằm ngoài thế phòng thủ đó.
Với “Thủ Lưu Trung” cho dù bạn đang tấn công hay phòng thủ thì bạn vẫn có thể chiếm ưu thế về tốc độ, khoảng cách so với đối thủ của mình, còn sau đó thì bạn phát động một đòn tấn công mạnh mẽ tiếp theo và liên tục…

tu-the-dung-diep-van.jpg

Phát kình cần thiết để đánh địch. không biết phát kình làm sao có thể đánh được người chỉ biết hóa mã mà không biết phát kình giống như chỉ biết thủ mà không biết công. Cơ bản người mới tập phát kình trước hết phải biết “kình độ” tức là đường đi của kình và phải biết trên thân thể con người đâu là gốc, đâu là cành lá, hoa lá. Đối với toàn thân thì chân là gốc rễ thân là cành, gối là cành bàn chân là hoa lá cho nên nã và phát kình trước hết phải chú trọng tới gốc rễ như thế mới gọi là “đăng đường nhập thất” nếu không thực hiện đúng thì người tập chỉ như “trèo cây tìm cú” mà thôi. Muốn phát kình tốt người tập phải chú ý đến 3 điểm:

Cơ thể, tức là ta ở thế thuận còn địch ở thế nghịch. Trọng tâm của địch không vững nghiêng về một bên thân thể địch có một bộ phận nào đó bị gốc trệ (không linh hoạt) đặc biệt là khí của địch đang thượng thăng không trầm xuống được.
Phương hướng của địch đang ở thế nghịch, không thuận thì ta có thể nhằm vào đó mà phát kình.
Thời gian phải đúng lúc đúng chỗ, tức là kình cũ của địch chưa rứt mà kình mới của địch thì chưa sinh ra hoặc là địch đang lùi về phía sau tận dụng cơ hội chớp nhoáng không sớm quá không trễ quá. Sớm quá thì kình của địch chưa dứt có thể kháng cự lại. còn trễ quá thì địch sẽ phát hiện rồi biến hóa được.

Khi đánh địch thiếu 1 trong 3 điểm trên ắt sẽ không thành. Ngoài ra ta còn phải chú ý đến những khoảng cách giữa ta và địch, nếu xa quá thì kình không đến đích được nếu gần quá ắt kình gặp trở ngại. Lúc phát kình toàn thân phải là một khi phát kình mà tự bản thân ta thấy không có kình thì địch mới bị tổn thương trầm trọng còn trái lại khi tự ta cảm thấy xuất kình mãnh liệt thì kết quả sẽ không như ý muốn. Cho nên phát kình phải vô vọng niệm như là phóng tên trong cong cầu thẳng không còn chút gì trong tay cả. Thường phát kình không đạt hiệu quả là do những yếu tố phạm phải như là đang phát kình thì dừng lại, nguyên nhân là do một là phần dưới đình tại bệ (máu chuyển sang đùi tại gối và tại gót chân) thứ hai là phần giữa đình tại bụng, tại ngực và tại đan điền, thứ ba là phần trên bị đình tại vai, chưởng căn.
Có rất nhiều phương pháp vận kình phát lực nhưng cơ bản có hai phương pháp sau:

Kình từ phía trước ra sau, từ tiên thiên chuyển sang hậu thiên, khí trầm tụ tại đan điền rồi từ đó bộc phát ra tứ chi.
Kình từ phía sau ra phía trước, từ hậu thiên chuyển sang tiên thiên, nội khí vận hành vào sống lưng rồi bộc phát ra tứ chi.
Phát kình phải như ném một đồ vật muốn ném là ném nhất thiết không ngập ngừng không do dự nếu có chút do dự nào phân vân thì ý khí sẽ bị đứt đoạn cơ thể phải mềm lỏng vì không mềm lỏng thì ý khí không thông kình lực không phát ra tay được. phạm phải một trong các sai lầm đó thì kình lực bị đình trệ lực không dẫn ra tay. Cho nên khi phát kình đánh địch cần phải niêm ý ngưng thần mắt nhìn vào đối phương không được nhìn xuống đất dù là để phòng ngự địch giả té để tấn công vào hạ bộ ta vì khi nhìn xuống là ý kình đi xuống. Trong cơ bản nên biết thần ở đâu là ý ở đó, ý ở đâu thì khí ở đó. Nếu kình đã phát ra rồi mà ý, khí vẫn chưa đến vì thế có câu: kình đoạn bởi ý đoạn, ý đoạn mà thần khả tiếp.
Tất cả những công pháp trên nếu rèn luyện đầy đủ sẽ hòa phối thành một bộ cầm nã – niêm dính hoàn thiện nhưng người tập phải tập thêm một số bài tập và dụng cụ tập luyện khác: mộc nhân trang, viên bình công, tiểu khuyên thiên cân dụng, thở nội lực, trạm trang công.